Chương 72: Chủ lồng
\”Cậu chưa từng giải trận của Bốc Ninh bao giờ –Sao cậu biết cách mở mắt trận của ngài ấy.\”
Dịch: Bơ
Beta: Cúc kiên cường
Nhưng những việc nhỏ nhặt mà hắn từng nói lại luôn là việc hệ trọng.
\”Tôi vẫn luôn tò mò….\” Tạ Vấn vẫn cụp mắt nhìn Văn Thời suốt nên khi anh ta mở miệng, giọng nói trầm thấp giống như một kiểu trấn an dịu dàng.
Một lúc sau anh ta mới ngước mắt nhìn Trương Lam và Trương Nhã Lâm nói: \”Mấy người nghe được những lời đồn ly kỳ long trời lở đất kia ở đâu?\”
Trương Lam bị hỏi đến sững người, không kịp suy nghĩ: \”Ý cậu là sao?\”
Tạ Vấn: \”Tổ tiên nhà mấy người truyền từ đời này sang đời khác à?\”
Trương Nhã Lâm nghẹn lời: \”Cậu….\”
Trương Lam thắc mắc hỏi ngược lại: \”Cậu đang nói cái gì thế? Có phải bất hiếu quá rồi không? Tổ tiên nhà chúng tôi thì không phải là tổ tông nhà cậu à?\”
Tạ Vấn nở nụ cười: \”Thế thì cô phải hỏi xem tổ tông nhà cô có chịu nhận không đã.\”
Trương Lam nhíu cặp mày xinh đẹp sau đó vô thức nhìn người ở bên ngoài, phát hiện lão Mao đang nhìn mình chằm chằm bằng ánh mắt kỳ dị, nó khiến cô cảm thấy vừa khó hiểu lại vừa hoang mang. Dù sao thì khi nhắc tới Tạ Vấn, đương nhiên cũng dính dáng đến mẹ anh ta là Trương Uyển, có cảm giác như mang chuyện nhà họ Trương ra rêu rao cho người khác xem.
\”Lời này đúng là nhàm chán nha ma ốm.\” Trương Lam nói, \”Ân oán một đời đâu thể lôi kéo tổ tiên từ đời này sang đời khác vào theo, cho dù lùi mười nghìn bước thì cậu có thể đổi tổ tiên khác được không?\”
Lời này vừa dứt, ánh mắt lão Mao càng trở nên kỳ quái.
Trương Lam: \”?\”
Cô vô thức định hỏi ông nhìn tôi làm gì? Nhưng trực giác mách bảo đó chẳng phải là lời nói tốt đẹp gì, nghĩ lại thì mau chuyển đề tài đi, thế là hỏi Tạ Vấn: \”Đang yên đang lành nhắc đến lời đồn đãi làm gì?\”
Đã thấy Tạ Vấn đi ra rồi.
Anh ta không trả lời Trương Lam mà bẻ một nhánh cây nửa chết nửa sống từ một cái cây cách đó không xa rồi hỏi tiểu Hắc: \”Cậu vừa rồi bảo tìm dấu trận, nếu như đã tìm thấy dấu trận rồi thì cậu cảm thấy mắt trận sẽ nằm ở đâu?\”